Welcome to Mind & Body Martial Arts

Who We are

The Mind and Body Martial Arts Center, established by the Vietnamese Youth Foundation (www.vnyouth.com) is dedicated to excellence in martial arts training.

What We Practice

Around 520 AD, a Buddhist monk from India named Bodhidharma (Da Mo) came to the Shaolin monastery at the foot of the Songshan mountains in north-central China.

Training Program

Chương Trình Tập – 72 Basic Shaolin Kung Fu technique, Thần Đồng Quyền, Roi Thần Đồng, Liên Huê Kiếm, Uyên Ương Kiếm, Siêu xung thiên…

Locations & Contacts

Conveniently located in the heart of Little Saigon in Westminster, California, our facility has both plentiful interior and exterior space for flexible practice and safety.

Class Schedule

We fit your busy schedule with a diverse selection of classes and time scheduled for your convenient.  We offer a variety of youth programs to ensure that each student gets the best experience possible.

Our Facebook Feed

Check out our Facebook page to get the latest updates including class events, announcements, pictures and videos.

About Us

Every child can benefit from studying martial arts. Martial arts brings more than just physical rewards; students also develop discipline, focus, respect for others and goal-setting skills. The emphasis on personal achievement also builds confidence: success is within the reach of every student. Unlike team sports, there are no “benchwarmers” in martial arts. Instead, children learn techniques at their own pace. Belt and stripe requirements offer a clear path forward at each step of the training process.

Learn About Our Art

“it’s the respect kids learn, whether from bowing or standing still and waiting for the next command, that can be the most important benefit: It often carries over into school, helping to improve behavior and even grades…”

Sinh Hoạt Cộng Đồng

Enriching our communities and celebrating the spirit of Martial Arts

Community Involvement

Our Facebook Feed

Mind & Body Martial Arts - Thất Sơn Võ Đạo added a new photo. ... See MoreSee Less

Congratulations Anthony! “All roads that lead to success have to pass through hard work boulevard at some point.” – Eric Thomas ... See MoreSee Less

Congratulations Anthony! “All roads that lead to success have to pass through hard work boulevard at some point.” – Eric Thomas

Mind & Body Martial Arts - Thất Sơn Võ Đạo added a new photo. ... See MoreSee Less

Mind & Body Martial Arts - Thất Sơn Võ Đạo added 5 new photos.

Congratulations new Purple belts!
... See MoreSee Less

Congratulations new Purple belts!

"Happiness is not in the mere possession of money; it lies in the joy of achievement, in the thrill of creative effort.” – Franklin D. Roosevelt ... See MoreSee Less

Happiness is not in the mere possession of money; it lies in the joy of achievement, in the thrill of creative effort.” – Franklin D. Roosevelt

Kien Pham, Chau Bui and 7 others like this

Comment on Facebook

Kien Pham, Chau Bui and 11 others like this

Comment on Facebook

Hội những người yêu Võ Cổ Truyền Việt Nam added a new photo. ... See MoreSee Less

Đình's Quân's, Bruce Lee and 23 others like this

Võ Thành HạnhSư phụ Thành Huy ở nhà võ sư Phan Thọ

1 week ago
Avatar

Huỳnh LinhVõ đường Phan Thọ!

2 weeks ago
Avatar

Nguyen MinhCho em hỏi địa chỉ ở đâu vậy

1 week ago
Avatar

Huỳnh LinhĐây là ai vậy thầy? Khương Văn

2 weeks ago

3 Replies

Avatar

Comment on Facebook

Hội những người yêu Võ Cổ Truyền Việt Nam added a new photo. ... See MoreSee Less

Hội những người yêu Võ Cổ Truyền Việt Nam added a new photo. ... See MoreSee Less

Hội những người yêu Võ Cổ Truyền Việt Nam with Nha Trang Thao.

Viết Về Người Thầy Không Cầm Phấn
( nhân ngày 20/11 em kính chúc thầy luôn mạnh khỏe,trẻ, luôn vui vẻ và hạnh phúc...luôn thành công trong cuộc sống)❤❤

Thầy! Người chưa từng cầm phấn đứng trên bục giảng. Thầy! Người chưa một lần ngồi bên ô cửa sổ lật từng trang giáo án. Thầy! Người chưa bao giờ tham dự lễ mittinh chào mừng ngày nhà giáo với cương vị một nhà giáo thật sự. Bởi lẽ thầy không phải là người thầy trên những giảng đường mà là người thầy nơi võ đường.
Ngày hôm nay, tôi muốn viết về người thầy ấy. Đặt 7 năm ấy bên bao nhiêu năm nghiệp võ của thầy thì thật chông chênh quá. Nhưng điều quan trọng là khoảng thời gian ấy thầy đã cho tôi cảm nhận được nhiệt huyết và tình yêu đối với võ thuật cũng như đối với những học sinh của mình.

Thầy tôi bảo người ta đến với võ là một cái duyên, và khi người ta đi có lẽ cũng là một sự trả duyên. Chẳng mấy ai sống được cả đời với võ; bởi vì người ta thường không chịu đựng được sự vất vả, chẳng mấy ai vượt qua được sự mệt nhoài của thân xác, cũng chẳng mấy ai đủ kiên trì và lòng quyết tâm để theo đuổi nó. Và vì một điều quan trọng nữa: “Võ không phải là một nghề!”. Có lẽ nào chính vì “không phải là nghề” như thầy vẫn nói mà ngày nhà giáo người ta chỉ nhắc tới những con người nơi bục giảng mà không bao giờ nhắc tới những người thầy vẫn đứng nơi võ đường.

Nhưng dù có là gì thì với thầy, điều quan trọng là được tập luyện và sống với võ. Cái ngày mà nơi sân trường người ta tôn vinh những người trong ngành giáo dục thì thầy vẫn miệt mài với tấn pháp, nhãn pháp, quyền cước…, vẫn tận tình chỉnh sửa cho học trò từng động tác, từng kỹ thuật; vẫn ân cần lặng lẽ nén chịu sự mệt mỏi, quên đi cái cảm giác rã rời nơi đôi bàn chân, quên đi sự đau đớn muốn rơi rụng ra nơi những khớp tay, thầy vẫn yêu thương và tận tình dạy bảo cho chúng tôi, dùng hết tâm huyết truyền đạt tất cả những gì mình có.

Một lời chúc chân thành từ người học trò của mình nhân ngày nhà giáo đã là niềm hạnh phúc lớn lao. Đâu cần người ta biết đến nhiều thầy nhỉ, thầy chỉ cần những người mà mình từng dạy bảo, chăm lo trong cái ngày ấy nhớ tới mình thôi cũng đã là quá đủ, phải không thầy? Cái hư danh, cái chữ “tôn vinh” ấy đâu sánh bằng tình thầy trò chân thành, thiêng liêng cao quý.

Nhắc đến tình thầy trò em lại thấy mình có lỗi thật nhiều thầy ạ. Ngày xưa, khi còn học tập bên cạnh thầy, cuối mỗi buổi tập thầy vẫn hỏi các em có mệt không, vẫn dặn dò mọi người ra về cẩn thận, vẫn tới động viên khi em mỗi khi mệt mỏi, muốn nghỉ học. Vậy mà suốt mấy năm đó , từ chính trái tim của một học trò chưa một lần em hỏi thầy được một câu ngắn ngủi: “Thầy có mệt không?”.

Lắm lúc thấy trời mưa nên nghỉ học không tới lớp, để thầy một mình trầm ngâm nơi võ đường vắng lặng.

Lắm lúc vô tâm quên lời thầy dặn, về nhà không tập luyện, tới lớp lại lười biếng, nghịch ngợm khiến thầy buồn.

Các em tới đây không phải chỉ để luyện tập thể lực bản thân, mà hãy nhớ, tới đây, khi đã mang trên mình bộ võ phục thì phải thể hiện đúng tư cách một võ sinh. Mai này, trên đường đời, các em còn phải đối mặt với vô vàn sóng gió. Nó cũng như cơn mưa hôm trước. Các em đã trốn tránh! Nghỉ một buổi tập sẽ không ảnh hưởng nhiều tới các em, nhưng trốn tránh gian nan trên đường đời lại là một sai lầm lớn. Lẽ ra các em phải biết vượt qua nó, phải đối đầu với nó! Người học võ không được ngại khó, ngại khổ, phải biết vươn lên.

Ngày xưa tới với lớp tập này, em không tin lắm về cái duyên mà thầy nói, bởi vì em chỉ nghĩ một điều rằng “mình chỉ tới đây để luyện tập thôi mà!”. Nhưng không biết từ bao giờ cái ý nghĩ ấy đã hoàn toàn biến mất, bởi vì cái thầy dạy cho tôi không chỉ là những bài tập thông thường mà là những bài tập về ý chí và bản lĩnh của một người võ sinh, bài tập về lương tâm, đạo đức và cách sống!

Thầy ơi, có thể ngày hôm nay em không còn được tiếp tục bên cạnh thầy nữa, không còn được thầy hướng dẫn những động tác, những kỹ thuật. Những bài tập ấy có thể ngày mai, ngày kia… khi không còn rèn luyện thường xuyên sẽ mai một nhưng những lời thầy dặn em sẽ không bao giờ quên. Người thầy đâu cứ phải đứng trên giảng đường, phấn, bảng và giáo án, thầy nhỉ!
... See MoreSee Less

Viết Về Người Thầy Không Cầm Phấn
( nhân ngày 20/11 em kính chúc thầy luôn mạnh khỏe,trẻ, luôn vui vẻ và hạnh phúc...luôn thành công trong cuộc sống)❤❤ 

Thầy! Người chưa từng cầm phấn đứng trên bục giảng. Thầy! Người chưa một lần ngồi bên ô cửa sổ lật từng trang giáo án. Thầy! Người chưa bao giờ tham dự lễ mittinh chào mừng ngày nhà giáo với cương vị một nhà giáo thật sự. Bởi lẽ thầy không phải là người thầy trên những giảng đường mà là người thầy nơi võ đường.
Ngày hôm nay, tôi muốn viết về người thầy ấy. Đặt 7 năm  ấy bên bao nhiêu  năm nghiệp võ của thầy thì thật chông chênh quá. Nhưng điều quan trọng là khoảng thời gian ấy thầy đã cho tôi cảm nhận được nhiệt huyết và tình yêu đối với võ thuật cũng như đối với những học sinh của mình.

Thầy tôi bảo người ta đến với võ là một cái duyên, và khi người ta đi có lẽ cũng là một sự trả duyên. Chẳng mấy ai sống được cả đời với võ; bởi vì người ta thường không chịu đựng được sự vất vả, chẳng mấy ai vượt qua được sự mệt nhoài của thân xác, cũng chẳng mấy ai đủ kiên trì và lòng quyết tâm để theo đuổi nó. Và vì một điều quan trọng nữa: “Võ không phải là một nghề!”. Có lẽ nào chính vì “không phải là nghề” như thầy vẫn nói mà ngày nhà giáo người ta chỉ nhắc tới những con người nơi bục giảng mà không bao giờ nhắc tới những người thầy vẫn đứng nơi võ đường.

Nhưng dù có là gì thì với thầy, điều quan trọng là được tập luyện và sống với võ. Cái ngày mà nơi sân trường người ta tôn vinh những người trong ngành giáo dục thì thầy vẫn miệt mài với tấn pháp, nhãn pháp, quyền cước…, vẫn tận tình chỉnh sửa cho học trò từng động tác, từng kỹ thuật; vẫn ân cần lặng lẽ nén chịu sự mệt mỏi, quên đi cái cảm giác rã rời nơi đôi bàn chân, quên đi sự đau đớn muốn rơi rụng ra nơi những khớp tay, thầy vẫn yêu thương và tận tình dạy bảo cho chúng tôi, dùng hết tâm huyết truyền đạt tất cả những gì mình có.

Một lời chúc chân thành từ người học trò của mình nhân ngày nhà giáo đã là niềm hạnh phúc lớn lao. Đâu cần người ta biết đến nhiều thầy nhỉ, thầy chỉ cần những người mà mình từng dạy bảo, chăm lo trong cái ngày ấy nhớ tới mình thôi cũng đã là quá đủ, phải không thầy? Cái hư danh, cái chữ “tôn vinh” ấy đâu sánh bằng tình thầy trò chân thành, thiêng liêng cao quý.

Nhắc đến tình thầy trò em lại thấy mình có lỗi thật nhiều thầy ạ. Ngày xưa, khi còn học tập bên cạnh thầy, cuối mỗi buổi tập thầy vẫn hỏi các em có mệt không, vẫn dặn dò mọi người ra về cẩn thận, vẫn tới động viên khi em mỗi khi mệt mỏi, muốn nghỉ học. Vậy mà suốt mấy  năm đó  , từ chính trái tim của một học trò chưa một lần em hỏi thầy được một câu ngắn ngủi: “Thầy có mệt không?”.

Lắm lúc thấy trời mưa nên nghỉ học không tới lớp, để thầy một mình trầm ngâm nơi võ đường vắng lặng.

Lắm lúc vô tâm quên lời thầy dặn, về nhà không tập luyện, tới lớp lại lười biếng, nghịch ngợm khiến thầy buồn.

Các em tới đây không phải chỉ để luyện tập thể lực bản thân, mà hãy nhớ, tới đây, khi đã mang trên mình bộ võ phục thì phải thể hiện đúng tư cách một võ sinh. Mai này, trên đường đời, các em còn phải đối mặt với vô vàn sóng gió. Nó cũng như cơn mưa hôm trước. Các em đã trốn tránh! Nghỉ một buổi tập sẽ không ảnh hưởng nhiều tới các em, nhưng trốn tránh gian nan trên đường đời lại là một sai lầm lớn. Lẽ ra các em phải biết vượt qua nó, phải đối đầu với nó! Người học võ không được ngại khó, ngại khổ, phải biết vươn lên.

Ngày xưa tới với lớp tập  này, em không tin lắm về cái duyên mà thầy nói, bởi vì em chỉ nghĩ một điều rằng “mình chỉ tới đây để luyện tập thôi mà!”. Nhưng không biết từ bao giờ cái ý nghĩ ấy đã hoàn toàn biến mất, bởi vì cái thầy dạy cho tôi không chỉ là những bài tập thông thường mà là những bài tập về ý chí và bản lĩnh của một người võ sinh, bài tập về lương tâm, đạo đức và cách sống!

Thầy ơi, có thể ngày hôm nay em không còn được tiếp tục bên cạnh thầy nữa, không còn được thầy hướng dẫn những động tác, những kỹ thuật. Những bài tập ấy có thể ngày mai, ngày kia… khi không còn rèn luyện thường xuyên sẽ mai một nhưng những lời thầy dặn em sẽ không bao giờ quên. Người thầy đâu cứ phải đứng trên giảng đường, phấn, bảng và giáo án, thầy nhỉ!

Long Ka Ka, Luận Đâu and 23 others like this

Mạnh HuyCho hỏi chỗ nao v ad ?

3 weeks ago   ·  1
Avatar

Thoi Gianchúc những người thầy có tâm có đức võ cổ truyền luôn mạnh khỏe

3 weeks ago
Avatar

Proud OkHay

3 weeks ago
Avatar

Comment on Facebook

TÙNG CƯỚC

(Trích đoạn bài “Tùng cước – Kỹ thuật đặc trưng của Võ Ta”)

Ngoài những tên gọi của các đòn đá thuộc Cước pháp như Đảo cước, Bàng cước, Trực cước, Nghịch hậu cước, Phi tiêu cước, Phi bàng cước.v.v…, giới Võ Ta ở miền Trung còn nói đến một thuật ngữ võ là “Tùng cước”. Như vậy, Tùng cước là gì?

Chiết tự thì “Cước” là ngọn đá, cú đá và “Tùng” là dựa theo, thuận theo. Như vậy, Tùng cước là một đòn đá thuận theo, dựa theo một đòn tấn công của đối thủ mà tấn công cùng lúc (lưu ý, không phải phản công).

Tùng cước không phải là đòn “tiên” và cũng không phải là đòn “rước”.

Đòn “tiên” là đòn tấn công trước, đòn “rước” là đòn phản công sau khi phá một đòn tấn công của đối thủ còn Tùng cước là đòn đá phóng ra cùng một lúc với đòn tấn công của đối thủ.

Trong những trường hợp thường thấy, khi đối thủ dùng đòn tay hoặc đòn chân tấn công ta, ta đưa tay khoác một đòn thuộc bộ “Bông” để gạt đòn tấn công của đối thủ hoặc là né tránh, hụp tránh, đồng thời tung ra đòn đá tấn công đối thủ; đòn đá đó chính là đòn Tùng cước. Xin để ý về từ “đồng thời” mà tôi đã dùng ở đây. Đồng thời có nghĩa là cùng lúc với đòn tấn công của đối thủ thì đòn Tùng cước của ta cũng được tung ra ngay lúc ấy, không chậm trễ dù sau một “sao” thời gian.

Tại sao vậy? Tại sao phải đồng thời = cùng lúc = không sau một “sao” thời gian?

Vì đó là đặc diểm, là ưu điểm của ngọn Tùng cước. Đặc điểm đó là ra đòn đúng ngay lúc đối thủ đang tấn công, làm đối thủ không thể tránh đòn, hoặc phá đòn trong lúc đó.

Về lý thuyết thì nói như vậy nhưng về thực hành thì sao?

Về thực hành, không phải ngọn đá nào cũng có thể là ngọn Tùng cước được.

Ngọn đá được sử dụng để ra đòn Tùng cước tốt nhất và có tính khả thi cao nhất là ngọn “Trực cước” thường được gọi là đạp duỗi, đạp cản và ngọn “Đảo cước” thường được gọi là đá vòng cầu mà theo thuật ngữ trước đây là “Đảo sơn cước”.

………………..

Tùng cước là đòn đá vô cùng lợi hại vì các yếu tố sau đây:

1. Tùng cước gây bất ngờ cho đối thủ vì khi họ đang ra đòn tấn công thì họ bị tấn công, không kịp “trở tay”;

2. Tùng cước thường nhắm vào mục tiêu hạ bộ của đối thủ vì khi đối thủ tung đòn đá thì điểm hở lộ rõ nhất, khó phòng thủ nhất là hạ bộ;

3. Tùng cước là đòn chặn được tung ra để chặn đòn chân đối thủ, vừa làm đối thủ thối lui vừa làm đối thủ đau đớn. Ví dụ: Khi đối thủ đá Đảo cước, nếu với chân trái thì cùng lúc đó ta tung cú tùng cước là ngọn Trực cước bằng chân phải vào khớp háng phải của đối thủ (Xin xem hình kèm theo ở trên).

……………….

* Võ sư Trần Xuân Mẫn​
... See MoreSee Less

TÙNG CƯỚC

(Trích đoạn bài “Tùng cước – Kỹ thuật đặc trưng của Võ Ta”)

      Ngoài những tên gọi của các đòn đá thuộc Cước pháp như Đảo cước, Bàng cước, Trực cước, Nghịch hậu cước, Phi tiêu cước, Phi bàng cước.v.v…, giới Võ Ta ở miền Trung còn nói đến một thuật ngữ võ là “Tùng cước”. Như vậy, Tùng cước là gì?

      Chiết tự thì “Cước” là ngọn đá, cú đá và “Tùng” là dựa theo, thuận theo. Như vậy, Tùng cước là một đòn đá thuận theo, dựa theo một đòn tấn công của đối thủ mà tấn công cùng lúc (lưu ý, không phải phản công).

      Tùng cước không phải là đòn “tiên” và cũng không phải là đòn “rước”.

      Đòn “tiên” là đòn tấn công trước, đòn “rước” là đòn phản công sau khi phá một đòn tấn công của đối thủ còn Tùng cước là đòn đá phóng ra cùng một lúc với đòn tấn công của đối thủ.

      Trong những trường hợp thường thấy, khi đối thủ dùng đòn tay hoặc đòn chân tấn công ta, ta đưa tay khoác một đòn thuộc bộ “Bông” để gạt đòn tấn công của đối thủ hoặc là né tránh, hụp tránh, đồng thời tung ra đòn đá tấn công đối thủ; đòn đá đó chính là đòn Tùng cước. Xin để ý về từ “đồng thời” mà tôi đã dùng ở đây. Đồng thời có nghĩa là cùng lúc với đòn tấn công của đối thủ thì đòn Tùng cước của ta cũng được tung ra ngay lúc ấy, không chậm trễ dù sau một “sao” thời gian.

      Tại sao vậy? Tại sao phải đồng thời = cùng lúc = không sau một “sao” thời gian?

      Vì đó là đặc diểm, là ưu điểm của ngọn Tùng cước. Đặc điểm đó là ra đòn đúng ngay lúc đối thủ đang tấn công, làm đối thủ không thể tránh đòn, hoặc phá đòn trong lúc đó.

      Về lý thuyết thì nói như vậy nhưng về thực hành thì sao?

      Về thực hành, không phải ngọn đá nào cũng có thể là ngọn Tùng cước được.

      Ngọn đá được sử dụng để ra đòn Tùng cước tốt nhất và có tính khả thi cao nhất là ngọn “Trực cước” thường được gọi là đạp duỗi, đạp cản và ngọn “Đảo cước” thường được gọi là đá vòng cầu mà theo thuật ngữ trước đây là “Đảo sơn cước”.

      ………………..

      Tùng cước là đòn đá vô cùng lợi hại vì các yếu tố sau đây:

      1. Tùng cước gây bất ngờ cho đối thủ vì khi họ đang ra đòn tấn công thì họ bị tấn công, không kịp “trở tay”;

      2. Tùng cước thường nhắm vào mục tiêu hạ bộ của đối thủ vì khi đối thủ tung đòn đá thì điểm hở lộ rõ nhất, khó phòng thủ nhất là hạ bộ;

      3. Tùng cước là đòn chặn được tung ra để chặn đòn chân đối thủ, vừa làm đối thủ thối lui vừa làm đối thủ đau đớn. Ví dụ: Khi đối thủ đá Đảo cước, nếu với chân trái thì cùng lúc đó ta tung cú tùng cước là ngọn Trực cước bằng chân phải vào khớp háng phải của đối thủ (Xin xem hình kèm theo ở trên).

      ……………….

                                                           * Võ sư Trần Xuân Mẫn​

Facebook Photos

Check out our Facebook page to get the latest updates including class events, announcements, pictures and videos.

Check out our Images

Võ thuật cổ truyền Việt Nam

Filter - All
Diễn Đàn
Đạo Trong Võ Học
Võ Cổ Truyền VN
  • Võ cổ truyền Việt Nam
    Võ cổ truyền Việt Nam...
  • Nguồn Gốc Võ Thuật Cổ Truyền Việt Nam
    Võ-Thuật Cổ-Truyền Việt-Nam Di sản truyền...
  • Võ thuật Bình Định
    Võ thuật Bình Định bao...
  • Bồ Đề Đạt Ma với võ thuật
    Ngày nay, các nhà nghiên...
  • Đại dũng
    Sách Luận ngữ có câu:...
  • Võ thuật cổ truyền Việt Nam
    Võ thuật cổ truyền Việt...
  • 7 Martial Arts Concepts to Apply in Your Life
    Besides the physical aspect, the...
  • Võ thuật & Đạo làm người
    Võ thuật không chỉ là...
  • Học Võ Để Làm Gì: Tu Tâm
  • Ý nghĩa về cách chào nhau trong võ thuật
    Trong võ thuật, chào là...
  • Cái "Đức" của con nhà Võ
    Võ sư Trần Xuân Mẫn Chủ...
  • Võ Áo Vải
    ĐÔI NÉT VỀ VÕ ÁO...
  • Võ thuật & Đạo làm người
    Võ thuật không chỉ là...
  • Ý Nghĩa Tượng Hình Trong Võ Cổ Truyền
    Tượng hình có nghĩa...
  • Đạo Trong Võ Học
    Một thế Nhu Đạo Nói về...
  • Học Võ Để Làm Gì: Tu Thân
  • Võ thuật Thiếu Lâm
    Sư tổ Bồ Đề Lạt...
  • Võ thuật cổ truyền Việt Nam
     Di sản truyền thống thượng...
  • Dạy võ là dạy đạo làm người
    Người có võ rất coi...
  • Võ cổ truyền Việt Nam có thực sự "cổ"
    Một số bạn nói với...
  • Tâm & Tâm Pháp Trong Võ Thuật
    1, “ TÂM “ TRONG...
  • Khi người dạy võ bỏ quên võ đạo
    Khi người dạy võ xa...
  • Võ đạo của võ cổ truyền Bình Định
      Võ đạo là cái đạo...
  • Võ cổ truyền Việt Nam : Phiên bản của võ Trung Quốc?
    Cho đến nay, ngay trong...

Võ cổ truyền Việt Nam

“đến với Võ thuật cổ truyền Việt Nam bằng tất cả tấm lòng tôn kính và tự hào:
mình là môn đồ của Võ  cổ truyền Việt Nam.”

Video

Questions or Comments?

Fields marked with an * are required
{

Best place to learn martial art!! Love the teachers and staffs there!! They are wonderful!!
~ Nancy, Garden Grove

I fear not the man who has practiced 10,000 kicks once, but I fear the man who has practiced one kick 10,000 times.

red_line~ Bruce Lee

“The true work of the martial arts is progress, not perfection”

red_line

 ~ Gene Dunn

When the Mind is not confined Anywhere - it is Everywhere.

red_line

 ~ Bruce Lee