Môn Phái

Đạo Trong Võ Học

Trang Chủ · Môn Phái · Đạo Trong Võ Học

Nói về Đạo trong võ học, là nói về Đường lối, là Chân lý, là Giáo Dục. Võ học chính thống, thì cho dù là võ Việt Nam, võ Nhật, võ Trung Hoa, Đại Hàn, hay bất cứ môn phái của dân tộc nào cũng có Đạo. Nói chung, Võ Học có năm Đạo: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín.

1. Chữ Nhân

"Nhân" có nghĩa là lòng thương người, trên căn bản Nhân đạo. Võ học chính thống luôn dạy người phải có lòng Nhân. Học võ không phải để hại người, để khoe tài, để kiêu căng, chà đạp người khác, mà học võ là để vừa tự vệ vừa để bảo vệ người yếu đuối. Không một môn võ chính thống nào dạy võ sinh là học xong phải đi xưng hùng xưng bá. Các đòn thế đấm, đá, vật, xiết cổ, đè, quăng, ném đều hạn chế người sử dụng tới một điểm nào đó. Những cú đánh kết liễu chỉ được dành cho các môn sinh ở trình độ cao, có thể tự điều khiển được mình, với lời căn dặn là "chỉ khi nào nguy cấp, không còn cách tự vệ nào khác, mới được áp dụng đòn hiểm để thoát thân."

2. Chữ Nghĩa

Một khi nói đến chữ "Nghĩa", người ta thường nghĩ ngay đến "Nghĩa hiệp" và "hành hiệp trượng nghĩa". Mà muốn hành hiệp trượng nghĩa, cứu khốn phò nguy, thì phải biết võ nghệ. Do đó, võ học đi liền với "nghĩa". Nghĩa còn dạy chúng ta phải biết trả ơn một khi đã nhận ơn. Nhất là nghĩa Thầy, Cô, nghĩa Sư Phụ, Đệ Tử. Học chữ có thể quên Thầy, nhưng học võ thì không bao giờ có thể không nhớ ơn Thầy đã nắm tay, cầm chân, chỉ cho một thế đá, thế đấm.

3. Chữ Lễ

Lễ là hình thức cư xử giữa môn sinh và Thầy Cô, giữa các môn sinh với nhau, giữa môn sinh của môn phái này và môn phái khác. Lễ được thể hiện ngay ở cách chào kính, bái tổ trước khi bước ra sân đấu. Chữ Lễ trong võ học còn dạy các môn sinh quy củ trường tập, kính trên nhường dưới, bảo vệ danh dự của môn phái. Người đã tập võ chân chính càng ngày càng cung kính, nhún nhường, không cao ngạo, không tự phụ, khoe khoang, không biểu diễn võ công khi không cần thiết.

4. Chữ Trí

Người học võ nhất định phải học những cách phản công, xử thế trong các trường hợp ngặt nghèo. Môn võ nào cũng dạy cách biến hóa, phản đòn, nghĩa là dạy các môn sinh dùng Trí tuệ đi kèm theo Võ thuật. Không có Trí, võ chỉ là những đòn hùng hục như trâu, gặp đối thủ lanh lợi thì nhừ đòn. Các môn võ chân chính dạy môn sinh phải biết suy nghĩ để võ thuật được sử dụng đúng lúc và đúng cách, hầu đúng với câu: một trí tuệ minh mẫn trong một thân thể tráng kiện.

5. Chữ Tín

Không cần phải giải thích nhiều, ai cũng hiểu, người có võ học luôn biết giữ chữ Tín của người Anh Hùng, đã nói là làm, đã hứa là phải giữ lời. Người có chữ Tín thà chết không để cho danh dự bị xúc phạm vì nói mà không giữ lời. Trong chiến tranh, đã biết bao võ sinh hy sinh thân mình chỉ vì một chữ Tín với Giang Sơn, Tổ Quốc.

Tóm lại, nói đến Võ Học là nói đến Đạo, đến Lễ Nghĩa, Trung Tín, đến Danh Dự, đến lòng Nhân Từ và Trí Tuệ. Võ học không chỉ là tay đấm, chân đá, mà là cả một hệ thống Đạo trầm ẩn, thâm sâu. — Nguồn: Việt Báo

Rèn Võ — Rèn Đạo

Học võ là học làm người. Hãy bắt đầu cùng chúng tôi.

Ghi Danh