Khi Người Dạy Võ Bỏ Quên Võ Đạo
Trang Chủ · Võ Cổ Truyền · Khi Người Dạy Võ Bỏ Quên Võ Đạo
Khi người dạy võ xa rời con đường võ đạo mà chạy theo sự sa thải của một nền kinh tế thị trường đầy cạnh tranh và nhiều ma lực — liệu cái đạo của người dạy võ có còn được giữ gìn nguyên vẹn?
Trong những năm kinh tế còn chưa phát triển, cuộc sống còn nhiều khó khăn thiếu thốn, thì những người dạy võ lại chú tâm vào việc rèn người cho thế hệ mai sau. Người học võ thường chỉ mang quan niệm "học võ để tự vệ". Dù là người học võ hay người dạy võ cũng đều học và dạy theo cái tâm và sở nguyện trong sáng của mình, không hề đặt nặng thành tích hoặc vụ lợi.
Người dạy võ vốn được rèn tâm luyện chí theo nề nếp xưa: lấy cái đạo làm đầu, không màng danh lợi, xả thân vì việc nghĩa. Người biết võ càng cao lại càng tìm cách "giấu mình", không khoe khoang khoác lác.
Vào khoảng đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, cùng với sự thông thoáng về kinh tế, thì võ thuật cũng bắt đầu chuyển mình bước sang một lĩnh vực khác: cạnh tranh và thương mại! Lúc này người học võ chỉ muốn làm sao tiến lên bục vinh quang nhanh nhất, thu hoạch được nhiều huy chương nhất; còn người dạy võ cũng bị cuốn theo trào lưu dạy võ thương mại.
Chính cái tâm hừng hực khát khao chiến thắng đã biến cả người dạy võ và người học võ trở nên hiếu chiến và hiếu thắng — thậm chí còn bất chấp cả môn quy và tôn chỉ của môn phái. Bên cạnh đó, một số đội vì khao khát thành tích đã bỏ tiền thuê mướn võ sĩ của môn võ khác đem về đấu cho đội mình, cốt sao có được huy chương. Xét cho cùng, những tấm huy chương đạt được theo kiểu đó chẳng mang lại ý nghĩa cao thượng nào.
Trước đây việc học võ chỉ cốt tự vệ và chiến đấu, mỗi miếng đòn đều có thể mang tính quyết định. Nhưng nếu chỉ chú tâm vào đối kháng theo kiểu thể thao, người võ sĩ sẽ thành phản xạ quen thuộc với những đòn đánh mang tính quy tắc, nên khi gặp tình thế chiến đấu thực tế đã không giữ được bình tĩnh, dẫn tới những hậu quả khôn lường.
Cuối cùng, chuyện người dạy võ không đem võ đạo mà dạy học trò đã mang lại ít nhiều những hành vi phản đạo đức gây bức xúc trong dư luận. Mong rằng những người dạy võ nên xác định mục tiêu: có nên chạy theo hình thức để rồi phá vỡ những quy tắc cao đẹp của võ thuật chân chính hay không?
Võ sư Châu Minh